2.18 Hội Thánh tiếp diễn thế nào sau ngày Chúa Thánh Thần hiện xuống?
Ngay trước khi lên trời, Đức Giêsu lệnh cho các Tông đồ chờ đợi lời đã truyền Hứa của Chúa Cha như những gì Ngài đã nói với họ (xem Cv 1, 4). Lời hứa đó chính là Chúa Thánh Thần, Đấng Bảo Trợ, hay Đấng An Ủi của Hội Thánh, Đấng mà sau 10 ngày Đức Giêsu lên trời đã ngự xuống trên các Tông đồ. Vào ngày lễ Ngũ Tuần này, Hội Thánh chính thức bắt đầu sứ mạng của mình trên trái đất # Kitô hữu hay tín hữu Do Thái Giáo? Với sự trợ giúp của Chúa Thánh Thần, các Tông đồ đã rao giảng sứ điệp của Đức Giêsu đến bất cứ nơi nào mà các ngài có thể. Các Tông đồ đã thiết lập các Hội Thánh địa phương tại nhiều thành phố trong khắp Đế quốc Rôma và còn vươn xa hơn nữa. Gioan đã đi đến Êphêsô. Phêrô và Phaolô đã đến Rôma, và sau một thời gian, Phêrô đã trở nên người lãnh đạo Hội Thánh địa phương tại Rôma, cũng như người lãnh đạo của Hội Thánh hoàn vũ. Từ buổi đầu, Hội Thánh tại Rôma có một vị trí đặc biệt giữa những Hội Thánh địa phương (xem 2.17). Những Kitô hữu đầu tiên vốn là những tín hữu Do Thái Giáo, nhưng đã tin Đức Giêsu là Đấng Cứu Độ (Đấng Mêsia), Đấng mà Thiên Chúa đã hứa ban cho dân Israen qua lời các ngôn sứ (xem 1.27). Họ tiếp tục họp nhau tại các Hội đường, cũng như ở các tư gia (xem 3.20) và tuân giữ nhiều tập tục Do Thái Giáo. Đương nhiên là thời gian đầu, các Tông đồ đã chỉ chia sẻ Tin Mừng cho những người đồng hương Do Thái. Nhưng sau đó, Thiên Chúa đã cho Phêrô một thị kiến làm cho Phêrô hiểu và quyết định đến thăm viên sĩ quan Rôma là Cornêliô, một người không phải là người Do Thái.
Cornêliô đã nhận ra ý nghĩa quan trọng của việc tin vào Đức Giêsu và đã được rửa tội. Sự kiện này đã tỏ cho Phêrô, và sau cùng cho các Tông đồ khác hiểu rằng Đức Giêsu là Đấng Cứu Độ cho mọi người và Tin Mừng cần được rao giảng trên toàn thế giới (Cv 10-11).
# Những buổi hội họp và cầu nguyện
Vào khoảng năm 50, các Tông đồ đã tổ chức nhiều cuộc hội họp chính thức (xem Cv 15, 6). Một trong những cuộc hội họp chính này là Công đồng Giêrusalem, và Phêrô có một vai trò rất quan trọng (xem 2.22). Trong Công đồng, một số tín hữu khăng khăng rằng dân ngoại (không phải là người Do Thái) không thể được cứu độ trừ phi trước hết họ đã được cắt bì theo Luật Môsê, như là luật buộc đối với người Do Thái. Phêrô không đồng ý và nói rằng chính nhờ Đức Giêsu, chứ không phải nhờ Luật Môsê, mà mọi người, bất kể là Do Thái hay dân ngoại, đều được lãnh nhận ân sủng và được cứu độ (xem Cv 15, 7-12). Sau cùng, các Tông đồ đã đi theo sự hướng dẫn của Phêrô và quyết định rằng những dân ngoại khi gia nhập Hội Thánh không phải cắt bì. Họ chỉ cần tuân theo các luật lệ đạo đức của Thiên Chúa và tránh bất kỳ những hành vi tôn thờ ngẫu tượng. Khi có nhiều người không phải là người Do Thái đã trở thành Kitô hữu, Hội Thánh bắt đầu mất đi một vài đặc nét Do Thái Giáo và phát triển thêm những hình thức cầu nguyện và căn tính riêng của Hội Thánh.
# Rao giảng
Dưới thời Đế quốc Rôma, những con đường tốt đã làm cho việc đi lại khá dễ dàng, nên sứ điệp Tin Mừng lan rộng nhanh chóng. Thêm vào đó, thời kỳ bình yên cho Rôma “Pax Romana” trong hai thế kỷ đầu của kỷ nguyên Kitô Giáo bảo đảm một sự thanh bình nào đó trên toàn Đế quốc Rôma. Điều hỗ trợ khác là tiếng Hy Lạp và sau đó là La tinh được sử dụng mọi nơi. Sứ điệp của Đức Kitô hấp dẫn, lôi cuốn người nghèo, những nô lệ, và những người lao động chân tay, nhưng sứ điệp này cũng lan truyền giữa những người thuộc tầng lớp thượng lưu. Trong những thế kỷ đầu, hầu hết các Kitô hữu sinh sống trong các thành phố, nơi Hội Thánh địa phương được thành lập.
| Cái chết của hai vị Tông đồ Phêrô và Phaolô Tông đồ Phêrô và Phaolô bị giết hại ở Rôma khoảng năm 64, thời kỳ hoàng đế Nêrô bách hại các Kitô hữu (xem 2.19). Vì Phaolô là công dân Rôma, nên ngài có quyền kháng án và hưởng một bản án nhân văn, tức bị chặt đầu chết ngay hơn là bị đau đớn kéo dài bằng cách đóng đinh. Tương truyền rằng thủ cấp của ngài nảy trên mặt đất 3 lần sau khi bị chém lìa cổ và nơi đó phát sinh 3 mạch nước. Nhà thờ Thánh Phaolô Ba Mạch Nước (Three Fountains) là địa điểm nơi Thánh Phaolô bị hành quyết. Thánh nhân đã được chôn cất tại nơi, mà sau này là Đền Thánh Phaolô ngoại thành, tọa lạc ngoài tường thành Than khóc. Nguyên thủy, nhà thờ này nằm ngoại ô thành phố. Vì không phải là công dân Rôma, nên Phêrô bị án đóng đinh. Tương truyền rằng ngài đã yêu cầu được đóng đinh ngược, bởi vì thánh nhân nghĩ rằng mình không xứng đáng chết giống như Thầy Giêsu. Đền thánh Phêrô được xây dựng tại nơi được cho là nơi chôn cất ngài, và bàn thờ ở bên trên mộ ngài. Những cuộc khai quật khảo cổ từ giữa những năm 1940 và 1950 đã cho thấy rằng nơi này thực sự rất giống nơi mà Thánh Phêrô đã được chôn cất |


